Chủ Nhật, 12 tháng 8, 2012

Viễn cảnh chiến tranh Mỹ - Trung

12/8/12- Phác họa về cuộc chiến tương lai Mỹ - Trung Quốc được hé lộ khi 2 bên đang có nhiều bất đồng tại khu vực châu Á - Thái Bình Dương.

Không chờ đến khi Tổng thống Barack Obama hồi đầu năm nay tuyên bố chuyển trọng tâm về châu Á - Thái Bình Dương, các chuyên gia lão luyện của Lầu Năm Góc thực tế đã sẵn sàng đáp ứng chính sách này. Theo tờ The Washington Post, nhà tương lai học Andrew Marshall (91 tuổi) là người chịu trách nhiệm hoạch định chiến lược quân sự cho mục tiêu trên.

 Viễn cảnh chiến tranh Mỹ - Trung 1
Cuộc tập trận RIMPAC cho thấy khả năng lôi kéo đồng minh của Mỹ - Ảnh: U.S Navy

Cha đẻ của Tác chiến Không - Biển

 

Chiến lược gia Andrew Marshall
Chiến lược gia Andrew Marshall

Ông Marshall lớn lên tại thành phố Detroit, thuộc bang Michigan (Mỹ) và tốt nghiệp ngành kinh tế của Đại học Chicago rồi gia nhập Tổ chức Nghiên cứu chính sách RAND, theo tạp chí In These Times.

Trong thập niên 1950 và 1960, Marshall nằm cùng nhóm chuyên gia nghiên cứu với ông James Schlesinger, người giữ chức Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ từ năm 1973 - 1975. Năm 1973, Tổng thống Mỹ khi đó là ông Richard Nixon quyết định lập Văn phòng Đánh giá các mối đe dọa thực (ONA) và bổ nhiệm ông Marshall đứng đầu văn phòng này. Từ đó đến nay, chiến lược gia Marshall tiếp tục được các đời tổng thống Mỹ tin tưởng giao trọng trách trên. Ông trở thành một trong những người ảnh hưởng nhất đến chính sách quân sự của Washington. Thậm chí, ông còn ảnh hưởng cả đến chính sách quốc phòng của Trung Quốc. Gần đây, tờ The Economist dẫn lời Giáo sư Trần Chu, thành viên nhóm soạn thảo sách trắng quốc phòng Trung Quốc 2011, nói: “Anh hùng của chúng tôi là Andrew Marshall. Chúng tôi nghiền ngẫm từng lời của ông ta”.

Chiếm một vị trí khiêm tốn bên trong Lầu Năm Góc, văn phòng nhỏ của ông Marshall, gọi là Văn phòng Đánh giá các mối đe dọa thực (ONA). Tại đây, một nhóm chuyên gia không ngừng nỗ lực trong suốt 2 thập niên qua để lên kế hoạch cho cuộc chiến chống lại “một Trung Quốc hung hăng, hiếu chiến và vũ trang hạng nặng”.

Từ mục tiêu trên, nhóm của ông Marshall vạch ra một khái niệm có tên gọi “Tác chiến Không - Biển” (ASB). Theo đó, đầu tiên là các oanh tạc cơ tàng hình và tàu ngầm hạt nhân có nhiệm vụ hạ gục hệ thống radar tầm xa cùng những hệ thống tên lửa chính xác nằm sâu trong lãnh thổ Trung Quốc. Tiếp đến, hải quân và không quân Mỹ hợp tác triển khai các cuộc tấn công lớn hơn bằng đường biển và đường không. Điển hình cho khái niệm trên là Chiến dịch Hừng đông Odyssey hồi năm 2011 mà phương Tây tiến hành để ủng hộ phe đối lập khi đó ở Libya. Trong những tháng qua, không quân và hải quân Mỹ đưa ra ít nhất 200 sáng kiến được cho là cần thiết để người cầm quân tiếp thu những gì tinh túy của ASB. Danh sách trên gồm các cuộc tập trận do văn phòng ông Marshall vạch ra, đồng thời yêu cầu thế hệ vũ khí mới, đề nghị tăng cường hợp tác giữa các hải quân với không quân.

Khái niệm trên không chỉ chọc giận quân đội Trung Quốc mà còn bị chỉ trích từ nội bộ nước Mỹ vì quá đắt đỏ. Một số nhà phân tích châu Á còn lo ngại những cuộc tấn công Trung Quốc bằng vũ khí thông thường có thể khiến Bắc Kinh phản kích bằng vũ khí hạt nhân, làm bùng nổ chiến tranh giữa 2 cường quốc hạt nhân. Ban đầu, ASB ít thu hút được sự chú ý của giới quân sự, theo tờ The Washington Post. Tuy nhiên, khi ngân sách quốc phòng gần đây bị cắt giảm, các lãnh đạo Lầu Năm Góc lại tìm đến văn phòng của ông Marshall để tìm hướng đi mới khi Washington chuyển trọng tâm về châu Á - Thái Bình Dương. Đối mặt với những chỉ trích ONA tập trung quá mức vào Trung Quốc như một kẻ thù tương lai, chiến lược gia Marshall phản bác rằng nhiệm vụ của ông là tính toán những kịch bản tồi tệ nhất. “Chúng tôi có khuynh hướng phải đối mặt với các tương lai không mấy gì vui vẻ”, ông trả lời trong một cuộc phỏng vấn mới đây.

Tăng cường hiện diện

Tờ China Daily dẫn một nhận định từ Bắc Kinh cho rằng Mỹ, song song với việc đánh giá ASB, đang tăng cường kiềm chế Trung Quốc tại châu Á - Thái Bình Dương. Trong vòng 1 tuần, Mỹ liên tục có thêm đổi mới trong các quan hệ hợp tác quân sự với những đồng minh chủ chốt của nước này tại châu Á. Chẳng hạn như Washington vừa cùng Tokyo thông qua bản điều chỉnh thứ 2 về hợp tác quốc phòng khi Bộ trưởng Quốc phòng Nhật Bản Satoshi Morimoto đến thăm Lầu Năm Góc hồi tuần trước, theo tờ Sankei Shimbun. Lực lượng Phòng vệ Nhật Bản cũng tuyên bố kế hoạch tham gia tập trận chung với Mỹ tại Okinawa vào cuối tháng. Yonhap thì đưa tin Seoul và Washington đang thảo luận về việc thành lập đơn vị tác chiến hỗn hợp mới.

Bên cạnh đó, các quan chức ngoại giao và quốc phòng Mỹ liên tục triển khai các chuyến thăm đến những nước đặt căn cứ cũ tại Đông Nam Á. Đồng thời, Lầu Năm Góc đẩy nhanh quá trình tái cơ cấu các tư lệnh trong khu vực. Mới đây, tướng Herbert Carlisle trở thành người đứng đầu Bộ Tư lệnh không quân tại Thái Bình Dương, bao quát các căn cứ tại Alaska, Guam, Hawaii, Nhật Bản và Hàn Quốc. Việc bổ nhiệm tư lệnh Carlisle diễn ra chỉ vài tháng sau khi tướng hải quân bốn sao Samuel Locklear trở thành Tư lệnh của Bộ Chỉ huy Thái Bình Dương.

Ngoài ra, Mỹ cũng cấp tập tổ chức nhiều cuộc tập trận với đồng minh ở châu Á - Thái Bình Dương trong thời gian gần đây. Đáng kể nhất là đợt tập trận Vành đai Thái Bình Dương năm 2012 (RIMPAC 2012), được chủ trì bởi Washington, và diễn ra tại Hawaii cùng các vùng biển lân cận với sự tham gia của 22 nước vào mới được khép lại vào cuối tuần trước. Theo thống kê của Tân Hoa xã, tàu chiến và chiến đấu cơ của Mỹ cũng tham gia gần 20 cuộc tập trận tại châu Á - Thái Bình Dương trong 7 tháng qua, chiếm hơn phân nửa toàn bộ các cuộc tập trận được triển khai trong cùng thời gian. Điều đó cho thấy Mỹ đang đẩy nhanh chính sách tăng cường hiện diện tại châu Á - Thái Bình Dương mà Washington đã vạch ra.  

Hé màn bí mật Tác chiến Không - Biển

Vào năm 2009, hải quân và không quân Mỹ hợp lực giới thiệu một khái niệm chiến đấu mới gọi là “Tác chiến Không - Biển” (viết tắt: ASB). Theo tạp chí Wired, ASB do Lầu Năm Góc vạch ra nhằm ngăn chặn một thế lực tấn công xâm lược bên thứ 3. Đồng thời, ASB còn làm xói mòn khả năng xâm nhập lãnh thổ của thế lực đó, chẳng hạn như trường hợp của eo biển Đài Loan. Vì thế, giới chuyên gia suy luận rằng Trung Quốc cùng với Iran và CHDCND Triều Tiên đều bị xếp vào nhóm “thế lực tấn công xâm lược”. Trên thực tế, ASB không phải là một học thuyết hoặc chiến lược, có nghĩa là sẽ chẳng có tài liệu hướng dẫn hoặc lên kế hoạch trên chiến trận. Từ nhiều cuộc trao đổi trong vòng 9 tháng qua với các quan chức quốc phòng, chuyên gia cố vấn, tạp chí Wired đã rút ra kết luận sau: ASB là tổ đặc trách cố vấn cho chiến tranh ở thế kỷ 21. Văn phòng ASB tập trung những chuyên gia có thể đưa ra một giải pháp đáp ứng tức thời cho tư lệnh chiến trường để đối phó các đe dọa tại biển Đông, eo biển Hormuz hoặc bất cứ nơi nào trên hành tinh.

Thanh Niên
Xem thêm »

dfkljhgl;jfgkl;fg


Chương trình NƯỚC NON NGÀN DẶM

VTC1
Xem thêm »

‘‘Chơi” với Trung Quốc thì phải tính lâu dài

12/8/12- ANTĐ - Từ việc thực hiện “chủ quyền trên giấy”, thời gian gần đây Trung Quốc đã và đang đẩy mạnh những hành động biến cái chủ quyền mà Trung Quốc tự vẽ ra thành chủ quyền trên thực tế. Những động thái của Trung Quốc trên biển và trên bàn đàm phán trong hai năm qua cho thấy Bắc Kinh đang dần hiện thực hóa mưu đồ muốn kiểm soát Biển Đông, bất chấp sự phản ứng của các láng giềng cũng như cộng đồng quốc tế.

Tuy nhiên, không có nghĩa muốn là được. Bởi thực tế chỉ ra rằng Trung Quốc đang đối mặt với nhiều bất lợi. Chuyên gia Dương Danh Dy, nguyên Tổng Lãnh sự Việt Nam tại Quảng Châu phân tích về mưu đồ cũng như những bất lợi của Trung Quốc. Ông cũng cho rằng trong việc giành lại chủ quyền ở Biển Đông, chúng ta đang có nhiều lợi thế.

- Thưa ông, Trung Quốc ngày càng tỏ rõ ý đồ bá chiếm Biển Đông thông qua hàng loạt “chiêu trò” để khiêu khích chúng ta. Ông có bình luận gì về những động thái gần đây nhất của Trung Quốc liên quan đến hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa của Việt Nam?

- Hành động mới đây nhất là Trung Quốc đưa 23.000 “tầu cá”tiến vào Biển Đông để khai thác cá trái phép. Trước đó, Trung Quốc đã thực hiện nhiều động thái thăm dò như điều động 4 tàu hải giám từ căn cứ ở đảo Hải Nam thực hiện tuần tra trên Biển Đông, tổ chức diễn tập tại vùng biển gần bãi Châu Viên thuộc Việt Nam. Ít ngày sau đó, 30 tàu cá Trung Quốc, dưới sự hộ tống của tàu ngư chính 310 đã rời đảo Hải Nam để tiến đến khai thác trên biển Đông. Và chắc chắn Trung Quốc sẽ có những hành động như phái tàu tuần tra đến Biển Đông dưới danh nghĩa bảo vệ 23.000 tàu cá.
Gần đây nhất, thông tin mà tôi biết được là Cảnh sát biển Trung Quốc được bổ sung thêm loại tàu đặc chủng kiểu 718 dài hơn 100m, độ choán nước khoảng 1.500 tấn, có bãi đáp trực thăng và mang theo pháo 37 ly. Ngoài ra, lực lượng này cũng được trang bị thêm nhiều tàu tuần tra kiểu 218 có chiều dài 42m, độ choán nước 150 tấn, mang theo súng cỡ nòng lớn…

Việc tăng cường trên được xem là sự chuẩn bị để cảnh sát biển Trung Quốc mở rộng hoạt động ra xa bờ chứ không giới hạn trong các khu vực trước đây. Và việc họ sẽ tăng cường kiểm soát các vùng biển là để thực hiện cái gọi là “khẳng định chủ quyền”, chiếm đoạt Biển Đông. Có thể thấy, Trung Quốc đang tích cực thực hiện chính sách “lấy thịt đè người”, tức là lấy số đông để áp đảo, nhưng mọi ngưòi đêu biết, số đông chưa chắc đã mạnh.

- Đó là những hành động gây hấn trong thời gian gần đây, song có phải những hành động đó đã cho thấy mưu đồ, tham vọng bá quyền Biển Đông cua họ đã có từ rất lâu?

- Biển Đông với Trung Quốc không chỉ là tham vọng bá quyền, mà là vấn đề sống còn. 30 năm nay, Trung Quốc đã khai thác đất liền cạn kiệt, giờ phải hướng ra biển. Nhưng phía Bắc, phía Đông, phía Tây đều vướng những nước có quan điểm rất cứng rắn như Nhật Bản, Nga, Hàn Quốc, Ấn Độ… Vì vậy, Trung Quốc chỉ có thể nhắm đến phía Nam là Biển Đông, nơi các nước được cho là yếu thế hơn.
Liên tục hàng chục năm qua, Trung Quốc âm thầm chuẩn bị cho ngày hôm nay, bằng cách tuyên truyền “bôi đen” Việt Nam rằng Việt Nam chiếm Hoàng Sa, Trường Sa của họ… Và đa số người dân Trung Quốc đều tin vào luận điệu đó. Chính phủ Trung Quốc luôn tìm cách biến những “nạn nhân” của họ trở thành “thủ phạm”. Điểm lại những tranh chấp liên quan đến Trung Quốc từ xưa đến nay, Trung Quốc luôn tuyên truyền rằng Liên Xô, Mỹ, Ấn Độ… là những kẻ gây chiến với họ, còn họ luôn luôn là “nạn nhân” là “lẽ phải”.

- Liên tục có những hành động gây hấn và bị dư luận thế giới chỉ trích, ông có nghĩ Trung Quốc đã “hết bài”?

- Đã nói đến Trung Quốc thì không chỉ nói hiện tại được mà phải dự kiến trong tương lai. Trong chuyện đối phó với những âm mưu ý đồ và những hành động cụ thể của Trung Quốc Việt Nam và một số nước trong ASEAN có liên quan đến Biển Đông nói chung ở thế bị động. Trung Quốc rất “lắm mưu nhiều kế”, vì vậy chắc chắn họ sẽ còn bày các trò khác chứ chưa dừng lại. Vì vậy, “chơi” với Trung Quốc là phải tính lâu dài, phải có con át chủ bài để đối phó, và phải chuẩn bị cho những hành động xấu nhất mà Trung Quốc có thể tung ra.

- Vậy lý do gì khiến ông nghĩ Trung Quốc “đông nhưng không mạnh”?

- Trung Quốc liên tục “diễu võ giương oai”, nhưng thực tế họ cũng đang phải đối mặt với rất nhiều vấn đề: Thứ nhất, họ không có “địa lợi”. Mọi người nhớ rằng trong cuộc hải chiến Malvinas năm 1982 giữa Anh và Argentina, một tên lửa đất đối hạm của Argentina bắn chìm một chiếc chiến hạm lớn của Hải quân Anh. Chúng ta có cả một đường bờ biển dài, đây sẽ là lợi thế rất lớn. Chính Trung Quốc cũng thừa nhận “đánh Trường Sa thì dễ nhưng giữ Trường Sa rất khó”. Thêm nữa, chỉ cần Việt Nam khóa được cái eo biển Malacca là Trung Quốc bị cắt ngay một nguồn cung dầu khí quan trọng.

Thứ hai là Trung Quốc không có bạn đồng minh. Họ cũng đã từng bàn luận về việc nếu chiến tranh xảy ra, họ có bao nhiêu người bạn. Trong khi đó, Đông – Tây – Nam – Bắc, họ đều không yên ổn. Phía Bắc hiện vấn đang tiềm ẩn tranh chấp lãnh thổ, lãnh hải với Nga, phía Tây là Ấn Độ, phía Đông Bắc là Nhật Bản, ngay trong Hoàng hải là Hàn Quốc, phía Nam là Việt Nam.

Thứ ba là vấn đề nội bộ Trung Quốc mâu thuẫn gay gắt, cả về vấn đề dân tộc, bất công giàu nghèo, môi trường… Những vùng kinh tế phát triển nhất, dân trí cao nhất Trung Quốc hiện nay chính là những vùng mà vấn đề bãi công biểu tình chống chính quyền diễn ra phức tạp nhất như ở Quảng Đông, Phúc Kiến, Chiết Giang, Giang Tô…

- Ngược lại, Việt Nam chúng ta đang có nhiều lợi thế?

- Đúng vậy. Ta hãy làm một so sánh thời điểm hiện tại với hơn 30 năm trước. Khi đó chúng ta là một nước nghèo, lại bị cô lập về ngoại giao, kinh tế, bị cấm vận... Còn bây giờ, GDP chúng ta đã đạt 100 tỷ USD, thu nhập bình quân đầu người hơn 1.000 USD. Chúng ta đã có quan hệ ngoại giao với hầu khắp các nước trên thế giới, tham gia Liên hợp quốc, ASEAN và nhiều tổ chức quốc tế khác… Trong vấn đề Biển Đông hiện nay, rõ ràng chúng ta được sự ủng hộ của bạn bè thế giới rất nhiều. Không những thế, chưa bao giờ chúng ta nhận được sự đồng lòng ủng hộ lớn đến vậy từ các kiều bào nước ngoài trong việc đối phó với Trung Quốc ở biển Đông. Đây là một lực lượng rất đáng coi trọng.

- Còn về khối ASEAN, ông đánh giá vai trò của tổ chức này như thế nào trong việc giải quyết các tranh chấp trên Biển Đông?

- ASEAN là một khối địa lý gần nhau nhưng trong đó tồn tại nhiều khác biệt về thể chế chính trị, tôn giáo, dân tộc, trình độ phát triển kinh tế khác nhau. Đặc biệt là quyền lợi tại Biển Đông, có nước có biển, có nước không có biển. Vì vậy, được thống nhất như ngày hôm nay, tôi nghĩ là một nỗ lực rất lớn của tất cả các thành viên. Muốn có lợi thì chúng ta phải quan tâm đến lợi ích của người khác. Chúng ta cần dựa vào mối liên kết ASEAN, không mắc vào bẫy song phương với Trung Quốc mà phải kiên quyết giải quyết trên mối quan hệ đa phương. Tôi dám chắc chúng ta không đàm phán song phương thì các nước bạn cũng sẽ không song phương, dù Trung Quốc đang ra sức thực hiện chính sách “chia để trị”.

- Chúng ta có thể tin tưởng một giải pháp hòa bình trên Biển Đông?

- Giải pháp hòa bình tất nhiên là mong muốn không chỉ của Việt Nam mà bất kỳ của một quốc gia nào có lương tri trên thế giới. Không ai muốn tiêu hao sức người sức của vào chiến tranh. Nhưng cái gì có lợi cho đại cục thì chúng ta phải thực hiện. Chúng ta muốn hòa bình, nhưng chúng ta không cắt đất cầu hòa, không “nhún nhưòng” vô nguyên tắc, quyết không từ bỏ quốc thể tôn nghiêm!
- Xin cảm ơn ông về cuộc trò chuyện này!

Theo ANTD
Xem thêm »

Thứ Bảy, 11 tháng 8, 2012

Độc chiêu khống chế Trung Quốc của Ấn Độ


11/8/12- Ưu tiên hàng đầu của Hải quân Ấn Độ là Ấn Độ Dương chứ không phải Biển Đông. Đây là khẳng định mới đây của Tư lệnh Hải quân Ấn Độ, Đô đốc Nirmal Verma. Phát biểu này dường như nhằm tránh đối đầu trực diện với Trung Quốc, nhưng thực tế lại tiết lộ một độc chiêu “siết cổ” con Rồng châu Á


Tư lệnh Hải quân Ấn Độ, Đô đốc Nirmal Verma

Làm cao với Mỹ, tránh đối đầu Trung Quốc

Theo tờ Business Standard, phát biểu trên của người đứng đầu Hải quân Ấn Độ được đưa ra 7 tháng sau khi Tổng thống Mỹ Barack Obama công bố chiến lược mới của Mỹ nhằm vào Trung Quốc mang tên "Chiến lược tái cân bằng khu vực châu Á-Thái Bình Dương" và coi Ấn Độ như một đồng minh quan trọng.

Phát biểu trong một cuộc họp báo ngày 8/8 tại New Delhi, Đô đốc Nirmal Verma nói: "Bất chấp các tuyên bố về điều chỉnh chính sách của Mỹ, khu vực quan tâm chủ yếu của chúng tôi kéo dài từ Eo biển Malacca đến phía tây Vùng Vịnh và từ phía nam Mũi Hảo Vọng đến Thái Bình Dương. Biển Đông cũng là khu vực quan tâm, nhưng không phải là trọng điểm hoạt động của Hải quân Ấn Độ".

Theo Đô đốc Verman, triển vọng hợp tác hải quân Mỹ-Ấn là không cao và mối quan tâm của Ấn Độ là làm giảm các căng thẳng trên biển. Ông nói: "Chúng tôi không muốn căng thẳng trên Biển Đông gây lo ngại cho việc vận chuyển hàng hóa, vì điều đó sẽ ảnh hưởng đến tất cả các quốc gia. Tôi tin tưởng các cường quốc lớn sẽ nỗ lực can dự ở Biển Đông và họ cũng sẽ áp dụng các biện pháp làm giảm căng thẳng trên Biển Đông".


Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon panetta trong chuyến thăm Ấn Độ hồi tháng 6/2012

Trên thực tế, Mỹ và Ấn Độ đã tổ chức nhiều cuộc thảo luận kéo dài về tình hình ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Tháng 4/2012, Trợ lý Ngoại trưởng phụ trách các vấn đề chính trị và quân sự của Mỹ Andrew Shapiro đã hội đàm với các quan chức Ấn Độ nhằm khôi phục đối thoại chính trị-quân sự giữa hai nước sau 6 năm tạm ngừng.

Tháng 6/2012, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta đã hội đàm với Bộ trưởng Quốc phòng Ấn Độ A K Antony. Tháng 6/2012, cuộc Đối thoại Chiến lược Mỹ-Ấn lần thứ ba đã thảo luận chi tiết về tình hình châu Á-Thái Bình Dương.

Tuyên bố chung sau cuộc đối thoại này nhấn mạnh: "Mỹ và Ấn Độ có chung quan điểm về hòa bình, ổn định và thịnh vượng ở châu Á, khu vực Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương. Hai bên cam kết hợp tác với nhau và với các nước khác trong khu vực nhằm phát triển một cơ cấu toàn diện, cân bằng và mở cửa. Hai nước nhất trí tăng cường hơn nữa các cuộc tham khảo ý kiến của nhau về tình hình khu vực Ấn Độ Dương".

Lời cảnh báo gián tiếp với Trung Quốc

Những phát biểu của người đứng đầu lực lượng Hải quân Ấn Độ cho thấy Ấn Độ có sự quyết đoán và độc lập riêng. Lời lẽ của Đô đốc Verma thể hiện có vẻ như New Delhi chỉ quan tâm tới “sân nhà” của mình là khu vực Ấn Độ Dương, mà không mấy chú ý tới một Biển Đông đang nóng bỏng.

Điều này cho thấy Ấn Độ khôn khéo về mặt ngoại giao và đang thực thi chính sách cân bằng trong quan hệ với cả Mỹ và Trung Quốc.

Nhưng những tiết lộ của Đô đốc Verma cho thấy Hải quân Ấn Độ tuy không can dự trực tiếp vào Biển Đông song đang thực hiện những bước đi nhằm kiểm soát khu vực này, và đặc biệt là nắm chặt yết hầu của Trung Quốc. Hải quân Ấn Độ không ngừng tăng cường lực lượng, kiểm soát chặt eo biển Malacca và mở rộng tầm hoạt động trong khu vực.


Hải quân Ấn Độ không ngừng tăng cường lực lượng trong những năm gần đây

Trong cuộc họp báo tại New Delhi, Đô đốc Verma thông báo chi tiết kết quả thực hiện chương trình xây dựng lực lượng Hải quân Ấn Độ trong thời gian gần đây. Theo đó, trong 5 năm qua, Hải quân Ấn Độ đã được trang bị thêm 15 tàu chiến nổi, một tàu ngầm hạt nhân tấn công (INS Chakra thuê của Nga).

Còn 46 chiếc tàu chiến nữa vẫn đang trong quá trình đóng mới, trong đó có 43 chiếc được đóng tại Ấn Độ và 3 chiếc đang đóng tại Nga.

Bộ Quốc phòng Ấn Độ cũng đang tìm mua trực tiếp 49 tàu chiến khác từ các công ty sản xuất trong nước. Trong số đó có 7 tàu khu trục nhỏ sẽ sớm được khởi công tại công ty Mazagon Dock ở Mumbai và Garden Reach Shipbuilders & Engineers (GRSE) ở Kolkata theo dự án 17A; 4 tàu tấn công tốc độ cao được đóng tại GRSE.

Ngoài ra, một tàu huấn luyện sẽ được đóng tại một xưởng đóng tàu của tư nhân; 8 tàu quét thủy lôi, trong đó 2 chiếc đóng tại Hàn Quốc và 6 chiếc được sản xuất trong nước trên cơ sở công nghệ được Hàn Quốc chuyển giao.


Tàu ngầm INS Charka của Ấn Độ

Dự án đóng mới 6 tàu ngầm thông thường theo dự án 75 (I) cũng sắp được thông qua. Ấn Độ cũng đang xem xét kinh phí để mua 1 tàu lặn sâu và một tàu cứu hộ để sử dụng trong trường hợp tàu ngầm gặp nạn. Trong vài tháng tới, Ấn Độ cũng sẽ mở gói thầu mua 4 tàu đổ bộ, 16 tàu săn ngầm hoạt động tại các vùng nước nông, 1 tàu huấn luyện tổng hợp và 2 tàu hỗ trợ lặn.

Theo Đô đốc Verma, trong vòng 5 năm tới mỗi năm Hải quân Ấn Độ sẽ đưa vào biên chế ít nhất 5 tàu chiến nổi và 5 tàu ngầm. Phần lớn các tàu mới được tăng cường này sẽ được triển khai ở các quần đảo Andama và Nicobar thuộc Vịnh Bengal, cách đất liền 1.200 km và là nơi kiểm soát các tuyến đường vận chuyển quốc tế dẫn đến Eo biển Malacca. Đây là điểm yết hầu mà tất cả các tàu thuyền từ Tây Á đến Biển Đông phải đi qua.

Chặn yết hầu Trung Quốc

Ngày 31/7, Ấn Độ đã khánh thành căn cứ không quân hải quân INS Baaz trên đảo Great Nicobar gần Eo biển Malacca. Căn cứ này sẽ hỗ trợ cho các máy bay chiến đấu của Không quân Ấn Độ tại Car Nicobar. INS Baaz nằm gần eo biển Malacca hơn 300 km so với Car Nicobar.

Tuy nhiên, INS Baaz chưa có đường băng đủ dài cho máy bay chiến đấu hạ cánh. Hải quân Ấn Độ đang lên kế hoạch xây dựng một sân bay dài khoảng 3.000 m nhằm giải quyết vấn đề này.

Đô đốc Verma cũng cho biết Hải quân Ấn Độ muốn tăng mạnh số lượng tàu chiến tại căn cứ Port Blair, trung tâm đầu não của khu vực Andaman và Nicobar. Đô đốc Verma cũng đánh giá căn cứ INS Baaz có một vị trí chiến lược trọng yếu. Căn cứ này sẽ giúp Hải quân Ấn Độ mở rộng tầm hoạt động cũng như thời gian hoạt động của tàu chiến và máy bay tuần tra trong khu vực.


Eo biển Malacca và đường đi của dầu mỏ về Trung Quốc

Không nói trực tiếp, song có thể hiểu một khi kiểm soát được eo Malacca tức là Ấn Độ đã khống chế được Trung Quốc. Eo Malacca nối liền Biển Đông (rộng hơn là Thái Bình Dương) với Ấn Độ Dương. Trên tuyến vận tải này, có tới 80% lượng dầu mỏ nhập khẩu và một tỷ lệ hàng hóa tương đương của Trung Quốc phải đi qua.

Nếu nguồn năng lượng này bị cắt, nền kinh tế của Trung Quốc khó mà “sống” nổi. Thêm vào đó, tuyến hàng hải này bị Ấn Độ (hay bất kỳ nước nào khác khống chế), hàng hóa ra vào Trung Quốc sẽ bị đình trệ gần như hoàn toàn.

Người Trung Quốc hiểu rõ điều này hơn ai hết. Có lẽ, chính vì vậy mà họ đã và đang sốt sắng tính tới các phương án nhằm tránh bị phụ thuộc vào eo biển Malacca.

Phương án thứ nhất là thuyết phục Thái Lan mở một kênh đào nối từ biển Andaman thuộc Ấn Độ Dương vào biển Đông. Phương án thứ hai là mở tuyến đường xuyên suốt từ cảng Gwadar của Pakistan về Tân Cương. Phương án thứ ba là “đi nhờ” đường Myanmar rồi chuyển dầu mỏ về các tỉnh Tây Nam.


Các căn cứ trên quần đảo Andaman và Nicobar của Ấn Độ nằm chặn ngay eo biển Malacca

Tuy nhiên, cả ba phương án trên đều không thực sự khả thi. Con kênh mà Trung Quốc muốn đào vắt qua Thái Lan mang tên Karat có thể cần tới 20 tỷ USD. Còn tuyến đường xuyên Pakistan sẽ khó có thể được bảo đảm vì những trở ngại an ninh mà Islamabad đang phải đối mặt.

Chưa kể đây lại là một nước đồng minh của Mỹ. Khả thi nhất vẫn là con đường đi qua Myanmar với các chặng từ đường biển, đường sông rồi lại lên đường bộ. Nhưng thực tế thời gian qua cho thấy, Myanmar đang “vẫy” khỏi vòng kiểm tỏa của Trung Quốc.

Những tiết lộ của Đô đốc Verma cho thấy Ấn Độ đang áp dụng chính bài miếng của người Trung Quốc. Đó là nguyên tắc giả trá được nêu trong Binh pháp Tôn Tử. Theo đó, người Ấn Độ “có thể đánh mà làm như không thể đánh, muốn đánh mà làm như không cần đánh, muốn đến gần mà làm như lùi ra xa”.

Theo Xã Luận
Xem thêm »

Tranh chấp biển Đông sẽ dẫn đến chiến tranh ?

11/8/2012 - Tác giả Dave Summer - Trong nhiều trường hợp nổ súng, nhiều người đã tử trận trong khi các quốc gia cố gắng để thiết lập chủ quyền, hầu hết các hòn đảo đều biệt lập, hoặc không có người ở.

Trong bài viết OGPSS - introduction to China đăng trên Chinese energy supplies and usage, tôi đã đề cập rằng một trong những mối quan tâm bắt đầu là những lời dối trá hiển nhiên trong các tranh chấp về quyền sở hữu của một số mỏ dầu ngoài khơi. Tranh chấp về quyền sở hữu vẫn được tiếp tục, và tuần này cũng không có ngoại lệ, với việc Trung Quốc lập thành phố mới, Tam Sa, trên đảo Phú Lâm để tăng cường khẳng định chủ quyền của họ trong khu vực. Đảo Phú Lâm nằm trong chuỗi Quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam ở Biển Đông.


Quyền sở hữu lãnh thổ, và tiềm năng khai thác dầu khí, là một vấn đề tranh chấp giữa một số nước, mặc dù Trung Quốc đã quản lý Phú Lâm sau khi đánh chiếm hòn đảo năm 1974 với Việt Nam Cộng Hòa.

Chính phủ Trung Quốc tuyên bố thành lập Tam Sa vào tháng trước, nói rằng vai trò của nó là để quản lý các quần đảo tranh chấp, Hoàng Sa, Trường Sa và hầu hết Biển Đông, vùng biển được cho là có trữ lượng dầu khí lớn. Hai quần đảo này được tuyên bố chủ quyền toàn bộ hoặc một phần bởi Brunei, Trung Quốc, Malaysia, Philippines, Đài Loan và Việt Nam.

Tập đoàn Dầu khí Ngoài khơi Quốc gia Trung Quốc (CNOOC) gần đây đã tìm kiếm lợi ích ngoài nước thông qua việc mở thầu thăm dò 9 lô dầu khí trong thềm lục địa Việt Nam.

Một khu vực xa hơn về phía nam, gần quần đảo Trường Sa, tranh chấp bao gồm Philippines - nước đã nhận được hồ sơ dự thầu cho một số lô, Philippines cũng tuyên bố khu vực này nằm trong vùng lãnh hải 200 hải lý của họ. Các lợi ích mà Trung Quốc đạt được bằng cách tuyên bố chủ quyền ở Quần đảo Trường Sa có thể được nhìn thấy bằng cách nhìn vào những thay đổi mà Trung Quốc đang tiến hành trên các đảo mà họ đã chiếm, trong tương phản về vấn đề này với các nước lân cận khác.


Chi tiết hơn, các khu vực tranh chấp có thể được chia thành nhiều địa điểm cụ thể, những tên gọi trở nên quen thuộc hơn nếu những tranh chấp này vẫn tiếp tục dai dẳng. Họ hoàn toàn có thể tiếp tục tranh chấp trong khi khu vực được cho là chứa đến 213 tỷ thùng dầu, nhiều hơn so với lượng dự trữ dầu khí của Ả rập Saudi.

Trận đấu đang mang lại những cầu thủ bổ sung, Trung Quốc đã cáo buộc Hoa Kỳ can thiệp sau khi Ngoại trưởng Clinton đã cố gắng để xoa dịu những căng thẳng.

Tranh chấp leo thang trong khu vực không phải là mới, và trong cuốn sách "Chiến tranh tài nguyên" Michael Klare liệt kê một số cuộc xung đột đã xảy ra trong nhiều năm đến năm 2001 - thời đểm cuốn sách được viết. Trong nhiều trường hợp nổ súng, nhiều người đã tử trận trong khi các quốc gia đã cố gắng để thiết lập chủ quyền, hầu hết các hòn đảo đều biệt lập, hoặc không có người ở.

Năm 1974, Trung Quốc đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa từ Việt Nam, kết quả một tàu hải quân Việt Nam bị đánh chìm, một số binh lính đã tử trận.

Năm 1988, Trung Quốc và Việt Nam đã đọ súng tại đảo Colin (xem video), Việt Nam mất ba tàu và 64 binh sĩ tử trận.

Năm 1992, Việt Nam cáo buộc Trung Quốc đổ quân đ1nh chiếm đảo D'Eldad Reef (đá En Đát). Ngoài ra, Trung Quốc đã bắt giữ 20 tàu vận chuyển hàng hóa trong các vụ tranh chấp gần đây. Cả hai bên đã cho máy bay tuần tra như là một cách tuyên bố lãnh thổ và Quốc hội Việt Nam (năm 2012) đã thông qua một đạo luật thiết lập chủ quyền trên quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Điều này đã làm tăng căng thẳng với Trung Quốc.

Những xung đột không chỉ giữa Trung Quốc và Việt Nam, năm 1995, chính phủ Phillipine phát hiện ra rằng Trung Quốc đã xây dựng một căn cứ quân sự tại đảo đá ngầm Vành khăn, cách khoảng 150 km từ đảo Palawan, và như Michael Klare ghi chú, đảo này nằm trong vùng đặc quyền 200 hải lý của Philippines. Hoa Kỳ và Philippines đã có Hiệp ước tương hỗ (từ năm 1951) và tàu chiến Trung Quốc đã từng ngăn chặn tàu Philippines tuần tra bảo vệ chủ quyền, tạo ra những căng thẳng mới trong khu vực. Theo một đánh giá của Army War College, đã ghi nhận sự tăng cường quân sự tại đây đang diễn ra:

Bên cạnh kế hoạch hiện đại hóa Quân đội (bao gồm hải quân) của Trung Quốc, Brunei, Malaysia, lndonesia đã mua máy bay từ Vương quốc Anh. Malaysia mua tàu khu trục tên lửa điều khiển từ Vương quốc Anh và lndonesia mua 16 tàu hộ tống từ Đức. Ngay cả Philippines, nước đang gặp khó khăn tài chính, cũng có máy bay Ý và cũng đang xem xét thêm 14 tỷ USD cho hiện đại hóa quốc phòng. Khả năng của một cuộc chạy đua vũ trang khu vực là thực tế.

Tình hình tại Đá Vành Khăn tiếp tục phức tạp. Như Strategy World nhấn mạnh:

Với hơn ba thập kỷ, Trung Quốc đã sử dụng một chiến lược gặm dần kể từ lần đầu tiên tàu Trung Quốc thả phao (cho mục đích chuyển hướng, hỗ trợ ngư dân của họ), tiếp theo là nơi trú ẩn tạm thời (một lần nữa, đối với các ngư dân Trung Quốc) trên các đảo nhỏ hoặc rạn san hô trên mặt nước nhưng không có người ở. Nếu không ai trong số các bên tranh chấp khác loại bỏ các phao hoặc nơi tạm trú, Trung Quốc xây dựng một cấu trúc thường xuyên hơn để hỗ trợ ngư dân nước họ. Nơi trú ẩn này dẽ được nhân viên quân sự, những nhân viên này, tất nhiên, có radio, radar, và một vài vũ khí. Nếu không có 1 cuộc tấn công nhỏ nào vào các cơ sở này, Trung Quốc sẽ mở rộng và cảnh báo rằng các cơ sở là lãnh thổ của Trung Quốc và bất kỳ nỗ lực để loại bỏ nó sẽ được xem như là một hành động chiến tranh.

Việt Nam đã cố gắng để chống lại các căn cứ của Trung Quốc trong năm 1974 và 1988 nhưng đều bị đánh bại cả hai lần.


Kể từ sự cố đánh chiếm ban đầu, các cơ sở nhỏ ở Đá Vành Khăn đã được mở rộng thành một căn cứ quân sự. Trung Quốc tạo sự hiện diện này để biện minh cho các hoạt động thăm dò dầu ngoài khơi Đảo Palawan. Trung Quốc cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để bắt đầu khai thác dầu khí quanh Palawan, khiến Philippines đưa Hải quân đến vùng tranh chấp.

Về phía bắc biển Đông, các giàn khoan CNOOC 981 của Trung Quốc đã bắt đầu (vào đầu tháng Năm) để khoan dầu xung quanh quần đảo Hoàng Sa. Đây là vùng nước sâu đầu tiên mà công ty CNOOC đã tiến hành khoan, 15 giếng trước đó được khoan bởi các đối tác của CNOOC. Tàu thăm dò dầu Ocean Oil 708 hiện cũng làm việc trong khu vực tranh chấp.

Những căng thẳng đã tăng tốc nhanh chóng kể từ khi Michael Klare dự đoán trong sách "Chiến tranh tài nguyên" hơn một thập kỷ trước đây, chỉ dẫn cho thấy rằng Trung Quốc đang thực hiện kế hoạch chiếm biển Đông để bảo đảm nhu cầu năng lượng trong tương lai. Với việc hiện đại hóa hải quân của Trung Quốc, vấn đề trở nên nghiêm trọng và gây nhiều mối quan tâm về trong kế hoạch tương lai của họ, kể từ khi vấn đề lãnh thổ có thể dẫn đến xung đột nhiều hơn mà chúng ta đã thấy cho đến nay trong khu vực.

Tác giả Dave Summers

---------------------
Xem thêm »

Trung Quốc "vỡ mộng" cái gọi là "thành phố Tam Sa"

11/8/12- Việc quản lý và phát triển cái gọi là “thành phố Tam Sa” có thể sẽ mang tới nhiều thách thức ngoài dự kiến đối với chính phủ Bắc Kinh sau khi tuyên bố khánh thành trái phép thành phố này vào cuối tháng 7, tờ Wantchinatimes đưa tin hôm 10/8.

Trên thực tế, cái mà Trung Quốc gọi là “thành phố Tam Sa” không hề được công nhận bởi bất cứ quốc gia nào trong khu vực và vì vậy, nó “không đủ tư cách” để tham gia bất cứ hoạt động giao dịch, hợp tác hay liên kết quốc tế nào, các chuyên gia quốc tế nhận định.

“Thành phố Tam Sa” nằm trên đảo Phủ Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam và được chính phủ Bắc Kinh tuyên bố khánh thành trái phép vào ngày 24/7.

Theo Cơ quan Giám sát Kinh tế Trung Quốc có trụ sở ở Bắc Kinh, mặc dù Tam Sa chỉ là một thành phố cấp quận với diện tích bề nổi rất nhỏ cùng bộ máy chính quyền đơn giản, dân số chỉ khoảng 1.000 người nhưng lại là thành phố có diện tích vùng biển bao quanh lớn nhất Trung Quốc.

Đây có thể là lý do khiến Bắc Kinh cương quyết thành lập cho bằng được cái gọi là “thành phố Tam Sa” bất chấp sự phản đối của các nước trong khu vực và cộng đồng quốc tế khiến mâu thuẫn chủ quyền trên Biển Đông ngày càng leo thang.


Lễ khánh thánh trái phép cái gọi là "thành phố Tam Sa" của Trung Quốc diễn ra hôm 24/7 trên đảo Phú Lâm, Hoàng Sa

Trung Quốc kỳ vọng nhờ Tam Sa để phát triển hoạt động du lịch, đánh bắt hải sản và đẩy mạnh ngành công nghiệp dầu khí, đưa Bắc Kinh vươn xa hơn ra Biển Đông.

Chính vì vậy, ngay sau khi tuyên bố thành lập Tam Sa, Trung Quốc đã nhanh chóng thực hiện các thủ tục nhằm “hợp thức hóa” thành phố gây tranh cãi này bằng việc tổ chức bầu hội đồng nhân dân, bầu thị trưởng thành phố, đưa quân đội ra đồn trú hay xây dựng các cơ sở “dân sự”…

Tuy nhiên, với sự chuẩn bị “chu toàn” nhằm mục đích phát triển thành phố mới với 3 mũi chiến lược là:du lịch – hải sản – dầu khí, chính quyền Bắc Kinh đã không thể lường trước những thách thức sẽ gặp phải tại một thành phố còn chưa hoàn thiện cơ sở hạ tầng như Tam Sa.

Về hoạt động đánh bắt, do số lượng tàu bè còn hạn chế cùng với sự quản lý chưa chặt chẽ của chính phủ, hàng năm ngư dân Trung Quốc chỉ đánh bắt được khoảng 80.000 tấn cá trên vùng biển gần Tam Sa, Wantchinatimes dẫn lời nguồn tin trong nước.

Trong khi trước đó, chính quyền tỉnh Hải Nam từng tuyên bố sản lượng đánh bắt ở khu vực này có thể lên tới 2 triệu tấn.

Ngoài ra, tuyến đường viện trợ cho các tàu cá cũng được coi là một trong những trở ngại lớn nhất đối với ngành công nghiệp đánh bắt của Trung Quốc trên đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa.

Theo ước tính, hoạt động tiếp lương thực và nhu yếu phẩm cho một tàu cá trên vùng biển gần “thành phố Tam Sa” sẽ mất ít nhất là một ngày và một đêm.

Chình vì vậy, ngư dân Trung Quốc được khuyến khích phải tự đảm bảo cho hoạt động của mình trên biển khiến khả năng đánh bắt xa bờ rất hạn chế.


Hình ảnh một đoàn tàu cá Trung Quốc ngang nhiên hoạt động trên Biển Đông

Trước thách thức này, Bộ Ngư nghiệp Trung Quốc đã đề xuất kế hoạch xây dựng trạm tiếp tế trên biển và điều tàu hỗ trợ cỡ lớn tới thành phố Tam Sa để giúp ngư dân khắc phục khó khăn.

Tuy nhiên, hành động này của Bắc Kinh đã vấp phải sự phản đối kịch liệt từ các nước có tuyên bố chủ quyền chung trên Biển Đông bao gồm Philippines, Việt Nam, Malaysia và Brunei.

Trong khi đó, vấn đề phát triển du lịch ở thành phố Tam Sa cũng đang gặp không ít khó khăn.

Vì thành phố mới được Trung Quốc thành lập này nằm trên đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa – đang là tâm điểm tranh chấp của nhiều nước trong khu vực Đông Nam Á nên trước hết, về mặt chính trị, thành phố này “chưa đủ tư cách”, cũng như không đảm bảo được yếu tố “an toàn” cho du khách.

Chưa kể cơ sở vật chất ở thành phố Tam Sa còn quá thô sơ. Trên toàn đảo Phú Lâm nơi Trung Quốc khẳng định chủ quyền và đưa quân đội ra quản lý chỉ có duy nhất một nhà nghỉ gồm 40 phòng. Vì vậy, đối với khách du lịch muốn nghỉ qua đêm trên đảo, số lượng không thể vượt quá 100 người.

Việc du khách không thể lưu lại qua đêm đồng nghĩa với việc họ không có thời gian để mua sắm hay sử dụng các dịch vụ nghỉ ngơi, giải trí trên đảo, và vì vậy, doanh thu từ du lịch là yếu tố không mấy khả quan.

Trong khi đó, các quan chức trong ngành ở Trung Quốc lại cho rằng khách du lịch có thể nghỉ qua đêm ngay trên thuyền, vừa đảm bảo lịch trình lại giúp giảm bớt lượng rác thải trên đảo.

Tuy nhiên, dù sao thì việc phát triển du lịch ở một thành phố mà cơ sở vật chất còn chưa đảm bảo vẫn là vấn đề không đơn giản và chưa thể khắc phục một sớm một chiều theo kiểu “nóng sốt” của Trung Quốc.


Đảo Phú Lâm thuộc quần Đảo Hoàng Sa của Việt Nam bị Trung Quốc chiếm giữ

Ngoài những thách thức trong lĩnh vực đánh bắt và du lịch, hoạt động khai thác dầu khí trên vùng biển bao quanh cái gọi là “thành phố Tam Sa” cũng khiến Bắc Kinh phải “đau đầu”.

Trong điều kiện hiện nay, Tam Sa chưa được trang bị công nghệ thăm dò và khoan khai thác dầu khí trong khu vực giàu tài nguyên trên Biển Đông.

Vì thế, chính quyền “thành phố trẻ nhất Trung Quốc” này cần sự giúp đỡ của các công ty dầu khí quốc doanh.

Thế nhưng, một khi để các công ty này tham gia khai thác, chính quyền thành phố Tam Sa lại lo ngại lợi ích của mình trên biển sẽ bị “tước đoạt” vì chưa thể làm chủ được công nghệ và hoàn toàn phụ thuộc vào bên ngoài.

Theo đó, để khắc phục vấn đề này, chính quyền Tam Sa cho biết có khả năng sẽ ban hành một loại thuế nhằm đảm bảo lợi ích được phân chia công bằng từ hoạt động khai thác dầu khí quanh đảo, Zheng Gangsheng – giám đốc nghiên cứu kinh tế hàng hải thuộc Viện Nghiên cứu Quốc gia Trung Quốc về Biển Đông nói.

Thành phố Tam Sa được Bắc Kinh tuyên bố thành lập hôm 24/7 trong bối cảnh tranh chấp chủ quyền giữa Trung Quốc và các nước ASEAN trên Biển Đông ngày càng căng thẳng.

Việt Nam, Philippines cùng các nước có tuyên bố chủ quyền trong khu vực kiên quyết phản đối “thành phố Tam Sa”, trong khi Mỹ cũng lên tiếng chỉ trích Bắc Kinh đã “hành động một cách đơn phương và mang tính gây hấn”.

Mặ dù vậy, bất chấp dư luận quốc tế và khu vực, Trung Quốc vẫn liên tiếp có những hành động ngông cuồng, xâm phạm nghiêm trọng tới chủ quyền của nhiều nước cũng như tỏ thái độ “thiếu hợp tác” trong đối thoại khiến cho mâu thuẫn trên Biển Đông ngày càng khó giải quyết bằng biện pháp hòa bình, theo tờ Wantchinatimes hôm 10/8.

Theo Dân Trí
Xem thêm »